Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Nghĩ về các cuộc biểu tình liên quan đến cá chết

image
Người dân biểu tình tại Hà Nội, Việt Nam, ngày 1 tháng 5 năm 2016.
Vào chủ nhật 1 tháng 5 vừa qua, nhiều cuộc biểu tình bùng nổ tại nhiều thành phố, từ Sài Gòn đến Vũng Tàu, Nha Trang, Đà Nẵng, Quảng Bình và Hà Nội, trong đó, riêng tại Sài Gòn và Hà Nội, có hàng ngàn người tham gia diễn hành một cách ôn hoà. Nội dung chính của các cuộc biểu tình đều tập trung vào nạn cá chết trắng bờ ở bốn tỉnh miền Trung: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên – Huế. Các khẩu hiệu bao gồm từ những lời hô hào chung chung như “Chúng tôi muốn sống”, “Toàn dân Việt Nam cứu biển”, “Tôi yêu môi trường và tôm cá”, “Trả lại biển sạch cho dân” đến những yêu sách cụ thể hơn như “Formosa hãy rời khỏi Việt Nam”, “Cá cần nước sạch, dân cần minh bạch”, “Yêu cầu Bộ trưởng Tài Nguyên – Môi Trường từ chức”. Có cả khẩu hiệu viết dưới hình thức thơ lục bát:

image
“Miền Trung đang rất gian nan / Bốn vị lãnh đạo lang thang chỗ nào?” v.v…

Nhìn chung, có thể nói các cuộc biểu tình rất thành công.

Thành công dễ thấy nhất là ở số người tham dự. Không hề có lãnh đạo cũng như không hề có tổ chức nào đứng phía sau, chỉ thông qua các diễn đàn mạng, chủ yếu là facebook, hàng ngàn người đồng loạt đổ xô xuống đường. Trừ các cuộc biểu tình chống việc Trung Cộng mang giàn khoan HD-981 vào thềm lục địa Việt Nam vào giữa năm 2014, chưa có cuộc biểu tình nào lớn như lần này.

image
Chính thành công ấy dẫn đến thành công thứ hai: có lẽ vì quá đông người, chính quyền không dám mạnh tay đàn áp. Cũng có vài vụ xô xát, đặc biệt tại Sài Gòn, nhưng nhìn chung, các cuộc tuần hành diễn ra một cách khá suôn sẻ.

Thành công thứ ba là các cuộc biểu tình đã gây một tiếng vang đáng kể. Tin tức được cập nhật nhanh chóng trên các diễn đàn mạng để bất cứ người nào, dù ở xa đến mấy, cũng đều biết. Hơn nữa, chúng cũng thu hút cả sự chú ý của người ngoại quốc qua các bản tin đăng trên các tờ báo và hãng thông tấn lớn ở khắp nơi.

image
Với ba thành công ấy, các cuộc biểu tình vào ngày 1 tháng 5 là một biến cố quan trọng và đầy ý nghĩa. Chúng cho thấy người Việt Nam không hoàn toàn vô cảm trước những vấn đề nghiêm trọng trên đất nước của mình. Đã đành con số vài ngàn người ấy so với dân số trên 90 triệu người không phải là lớn. Nhưng có cuộc cách mạng nào lại không được nhen nhúm từ một thiểu số? Trong các youtube quay cảnh biểu tình được tung trên facebook, người ta thấy nhiều người đi đường bày tỏ thiện cảm và sự ủng hộ của họ đối với những người đang biểu tình. Nó khác hẳn với những ánh mắt lạnh lùng và hờ hững trong các cuộc biểu tình chống Trung Cộng những năm về trước.

image
Các cuộc biểu tình cũng cho thấy người dân không khiếp sợ. Người ta biết là có thể sẽ bị chính quyền trấn áp nhưng người ta vẫn không sợ. Điều đáng chú ý là, qua các hình ảnh trên youtube, người ta thấy thành phần tham dự biểu tình khá đa dạng: nam có nữ có; người lớn tuổi có, thanh niên cũng có. Tất cả đều chấp nhận đối đầu với công an để bày tỏ thái độ của mình trước vấn đề môi trường Việt Nam.

image
Lý do khiến người ta hết vô cảm và không khiếp sợ có thể dễ dàng được giải thích: Việc công ty Formosa thải chất độc xuống biển gây ra nạn ô nhiễm làm chết cá hàng loạt trực tiếp ảnh hưởng đến cuộc sống của mọi người.

image
Xin lưu ý: mọi người. Không phải chỉ có các ngư dân và người dân ở mấy tỉnh miền Trung mới bị ảnh hưởng. Ngay cả dân chúng ở những vùng khác cũng bị ảnh hưởng lây. Vì lòng tham, nhiều thương lái thu gom cá chết mang vào miền Nam hay ra miền Bắc bán. Cá chết cũng có thể được dùng để chế biến thành nước mắm rồi tung ra thị trường. Hơn nữa, vì nước biển bị nhiễm độc, muối cũng bị nhiễm độc theo. Mà muối thì cũng có thể được bán ở khắp nơi. Đó là chưa kể trường hợp các hoá chất độc hại do Formosa tiếp tục thải ra càng ngày càng nhiều, theo các dòng hải lưu, có thể lan đến tận miền Bắc và miền Nam. Đến lúc nào đó, không có vùng biển nào là an toàn cả.

image
Nhiều người đặt vấn đề: Dường như dân chúng chỉ hết vô cảm và khiếp sợ khi quyền lợi của chính họ bị vi phạm. Công an đánh chết dân: Không có mấy người xuống đường biểu tình. Chính quyền cướp nhà và đất của dân: Chỉ lèo tèo vài chục người phản đối. Đảng độc tài và chà đạp lên nhân quyền: Mọi người đều nín thinh. Ngay cả việc Trung Cộng đe doạ chủ quyền của Việt Nam trên biển và đảo cũng như khuynh loát kinh tế và xã hội Việt Nam, người ta dường như vẫn dửng dưng (trừ vụ giàn khoan HD-981 vào giữa năm 2014).

image
Cách đặt vấn đề như vậy dĩ nhiên là đúng. Nhưng chỉ đúng một phần nhỏ. Cốt lõi của chính trị bao giờ cũng gắn liền với quyền lợi cụ thể của mọi người. Ngoài ra, dưới một chế độ độc tài toàn trị như Việt Nam, tất cả mọi hành động phản kháng, dù chỉ là phản kháng vụ chặt cây xanh ở Hà Nội hay điều tra vụ cá chết ở miền Trung, đều có ý nghĩa chính trị sâu sắc. Chúng bắt chính quyền phải nghe tiếng nói của dân chúng. Và buộc họ phải có những hành động thiết thực và cụ thể.

Tất cả các cuộc xuống đường biểu tình của dân chúng, vì bất cứ lý do gì, cũng đều có hai tác dụng lớn: Một là nó thể hiện thái độ bất tuân dân sự (civil disobedience) và hai là góp phần hình thành các loại hình xã hội dân sự (civil society), hai yếu tố căn bản để xây dựng một xã hội dân chủ. Với hai tác dụng ấy, cuộc biểu tình nào cũng là một cuộc diễn tập dân chủ.

image
Có thể nói một cách vắn tắt, không thể có dân chủ nếu dân chúng không có ý thức về quyền của mình và không dám chống lại quyền lực của chính phủ để bảo vệ quyền lợi của chính mình.

Trong các cuộc tranh đầu như thế, người ta sẽ dần dần gặp gỡ nhau, sau đó, tụ hội với nhau thành các nhóm, thoạt đầu nhỏ và rời rạc, sau, dần dần lớn và có quan hệ chặt chẽ hơn. Đó là điều chúng ta có thể chứng kiến tại Việt Nam hiện nay: Đã xuất hiện, đây đó, các nhóm xã hội dân sự. Họ còn yếu. Nhưng họ có mặt ở mọi nơi. Họ hỗ trợ cho nhau không những về tài chính hay tinh thần mà còn cả về phương diện pháp lý: Hễ có người nào bị công an bắt, họ la toáng lên và đến tận các cơ quan công quyền để “đòi” người. Khi có người nào đó bị mang ra toà xét xử, họ cũng tập trung lại để ủng hộ cho nạn nhân. Khi một tù nhân lương tâm nào đó mãn án, họ lũ lượt kéo nhau đi đón rước. Tôi cho đó là những dấu hiệu tốt.

image
Tương lai chính trị Việt Nam nằm ở những cuộc diễn tập dân chủ và những tổ chức mới manh nha như thế.




Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc

water ocean sunset

Nước xanh, thủy triều đỏ và sa mạc biển
Cái chết từ từ của Đồng bằng Sông Cửu Long
Huế: Công an 'vào tác phẩm trình diễn’
Đừng vô cảm
Hạn hán Mekong và ‘Cuộc chiến nước’
Vì một bài thơ, cô giáo Lam bị bắt...
Điều giản dị
Chiều Winnipeg
Christina Cao: Giám đốc Dược của 42 bệnh viện
Điếc không sợ súng: Phá rừng làm thủy điện
Anh hùng mũ đỏ Thiếu tá Nguyễn văn Đương
Chửi thề có làm bạn thư giãn không?
Vì sao 'Concorde Mỹ' không bao giờ cất cánh?
Mỹ ‘giải mã’ Chiến tranh VN trước chuyến thăm của ...
Làm sao để 'thuần phục' sếp độc tài?
41 năm 'ngược dòng lịch sử'
Thuy Thi Nguyen: đề cử làm hiệu trưởng Foothill Co...
Số con rệp
Quảng cáo ở Saigon
Quê hương mình rồi sẽ ra sao?

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

Nước xanh, thủy triều đỏ và sa mạc biển

Disney pixar ocean disney pixar disney gif
Bạn có nghĩ màu nước biển trông phải thế này?

James Joyce mô tả nó có màu xanh gỉ mũi. Lord Byron cho rằng đó là màu xanh dương sẫm cũ kỹ. Homer thì thường gọi là màu "rượu sẫm".

Đó là những gì mà những tên tuổi lớn trong văn học dùng khi nói tới màu nước biển.

image
Theo trải nghiệm riêng của chúng ta thì màu nước biển, màu đại dương có thể thay đổi đáng kể, tuỳ vào thời gian, địa điểm. Có thể là màu xanh ngọc lam lấp lánh sắc trắng, xanh biếc, xanh lục, hoặc có thể là màu xám hay nâu đục.

Vì sao vậy? Và tại sao chúng ta khi lớn lên đều nghĩ rằng nước biển là màu xanh?

Sắc biển đổi màu thực ra là do cả tác động vật lý lẫn sinh học.

image
...hay phải là màu này?

Sắc cầu vồng

Nếu chỉ là nước thôi thì nó trong suốt, tất nhiên.

Thế nhưng ở độ sâu cần thiết, nơi ánh sáng không phản chiếu xuống đáy biển thì nó sẽ có màu xanh sẫm. Điều này chủ yếu do một số yếu tố vật lý căn bản.

Mắt người có những tế bào có khả năng phát hiện ra bức xạ điện tử với bước sóng trong khoảng 380-700 nanometre. Trong dải tần số này, các bước sóng khác nhau sẽ tương ứng với các màu sắc khác nhau mà ta nhìn thấy trong cầu vồng.

Các phân tử nước hấp thụ tốt hơn các ánh sáng có bước sóng dài, tức là các màu đỏ, cam, vàng và xanh lục, trong lúc loại trừ màu xanh lam vốn có bước sóng ngắn.

image
Các thành phần khác nhau trong nước khiến khu vực biển ngoài khơi Tasmania có những màu sắc khác nhau.

Màu lam nhạt ít bị hấp thụ hơn, cho nên nó có thể đi xuống được xuống phần nước ở sâu hơn, khiến nơi nước càng sâu sắc màu trông càng xanh.

Ánh sáng có bước sóng ngắn cũng nhiều khả năng bị phân tán hoặc bị làm chệch hướng thay vì đi thẳng, khiến mắt thường càng thấy biển sâu xanh hơn nữa.

Tuy nhiên, độ trong của nước biển có những khác biệt. Các thành phần dạng hạt lơ lửng trong nước có thể làm tăng độ phân tán ánh sáng.

water ocean sunset
Cát và bùn theo những dòng sông đổ ra biển, hoặc do những cơn sóng, những trận bão đánh lên từ đáy biển, cũng có thể làm ảnh hưởng tới màu sắc của nước ở vùng duyên hải.

Các mảnh vụn vặt hữu cơ như mẩu rữa ra từ cây cỏ cũng khiến cho bức tranh càng trở nên phức tạp, bởi chúng sẽ thêm sắc màu xanh lục, vàng hoặc nâu vào nước.

Đó là các yếu tố vật lý.

image
Thực vật phù du làm thay đổi màu của biển

Quan trọng hơn là các yếu tố sinh học, bởi thứ gây tác động lớn nhất đến màu sắc nước biển là các sinh vật bé li ti, được gọi là thực vật phù du (phytoplankton).

Thường có kích cỡ nhỏ hơn đầu kim, những thành phần tảo chỉ có một tế bào đơn lẻ này dùng sắc diệp lục xanh để hấp thụ năng lượng từ mặt trời để biến nước và carbon dioxide thành các thành phần hữu cơ vốn tạo nên cơ thể chúng.

Hoạt động quang hợp này của tảo được cho là tạo ra khoảng một nửa lượng oxygen mà chúng ta hít thở.

Điều then chốt ở đây là thực vật phù du hấp thụ các phần bức xạ điện tử màu đỏ và xanh trong dải quang phổ ánh sáng mà mắt người nhìn được, nhưng phản chiếu lại ánh xanh lục. Điều này giải thích lý do khiến biển nơi có nhiều thực vật phù du trông sẽ ngả sắc xanh ngọc nhiều hơn.

Tảo nở hoa - Thuỷ triều đỏ

image
Việc xác định màu đại dương không chỉ đơn thuần là cách đánh giá về mỹ thuật.

Các khoa học gia đã theo dõi màu đại dương từ vệ tinh kể từ 1978. Các nghiên cứu này đã đem lại cho chúng ta những bức ảnh rất khơi gợi trí tưởng tượng, chẳng hạn như hình ảnh trông như những xúc tu màu xanh lam và xanh lục nhảy múa uốn lượn quanh nhau.

Không chỉ đẹp đến kỳ lạ mà những hình ảnh này cũng có những tác dụng to lớn. Chúng được dùng để theo dõi tình trạng ô nhiễm và đời sống của các luồng thực vật phù du.

image
Thực vật phù du có thể tự sinh sản nhân đôi một cách nhanh chóng để ứng phó với những thay đổi trong môi trường xung quanh, chẳng hạn như do có sự thay đổi nhiệt độ hoặc do có thay đổi đột ngột về chất dinh dưỡng.

Các khoa học gia đã chứng minh rằng một luồng thực vật phù du có thể tăng gấp đôi số lượng chỉ trong một ngày.

image
Vịnh Maine nhìn từ vệ tinh
Bởi chúng sinh sống trong môi trường thức ăn biển, điều này có những tác động to lớn, quan trọng tới toàn bộ hệ sinh thái.

Chúng là nguồn thức ăn cơ bản cho động vật phù du (zooplankton), những loài động vật nhỏ tí như giáp xác, moi lân, và sứa.

Về phần mình, động vật phù du lại bị cá ăn, rồi cá bé lại bị cá lớn ăn.

Những thay đổi trong số lượng và nơi phân bố thực vật phù du cũng như tỷ lệ tăng trước hay giảm sút chúng sẽ giúp các khoa học gia có được những dấu hiệu cảnh báo sớm về các thay đổi môi trường.

Càng có nhiều thực vật phù do trôi nổi trong nước biển, thì càng có nhiều khí carbon dioxide trong khí quyển được hấp thụ.

image
Bởi carbone dioxide là thành phần chính trong khí thải nhà kính, càng nhiều lượng chất này được chuyển hoá thành chất hữu cơ rồi chìm xuống đáy biển khi thực vật phù du chết đi, thì nhiệt độ trung bình trong tương lai sẽ càng thấp xuống.

"Bởi thực vật phu du hấp thụ carbone dioxide và nhả ra oxygen, chúng đóng vai trò quan trọng trong vòng chuyển hoá carbon toàn cầu," Venetia Stuart, điều phối viên khoa học thuộc Nhóm Điều phối Sắc màu Đại dương, nói.

"Vòng chuyển hoá carbon sẽ quyết định tới mức độ đậm đặc của khí CO2 trong tương lai, cho nên đây là loại thông tin có thể dùng để giúp ta mô phỏng về những kịch bản thay đổi khí hậu."

image
Hiện tượng tảo nở hoa ở vùng biển Baltic
Những thay đổi trong màu nước biển cũng là những dấu hiệu cho thấy hiện tượng chết chóc, còn được biết đến với tên gọi thuỷ triều đỏ, hay tảo nở hoa độc hại.

Một số loại thực vật phù du nhả ra chất độc làm chết cá, chim và các động vật khác, và gây hại cho sức khoẻ con người.

Nếu tập trung dày đặc, chúng tạo thành hiện tượng được gọi là thuỷ triều đỏ, tuy không phải lúc nào nó cũng tạo sắc đỏ cho biển.

Chúng cũng không tác động gì tới việc lên xuống của nước biển, cho nên các khoa học gia ưa dùng tên gọi tảo nở hoa độc hại (HAB) hơn.

Vậy làm thế nào các khoa học gia có thể khảo sát được sự thay đổi trong màu sắc nước biển và đại dương?

Theo dõi màu nước biển

image
Kỹ thuật chính là sử dụng vệ tinh có mang theo các công cụ có thể đo được độ đậm đặc của ánh sáng mắt người nhìn thấy được phản xạ lên từ mặt nước.

Hầu hết các tia nắng mặt trời bị phân tán trong quá trình đi xuống đến bề mặt nước biển, do tác động của các hạt lơ lửng trong không khí.

Những gì vượt qua được quá trình phân tán đó thì hoặc sẽ bị hấp thụ hết, hoặc sẽ bị phân tán nốt trong lớp nước.

Thế nhưng khoảng 10% bị khuếch tán ngược trở lại khỏi lớp nước để đi trở lại vào khí quyển, và có thể đi theo hướng mà vệ tinh bắt được, qua đó vệ tinh đo được tỷ lệ màu xanh dương hoặc xanh lá của dải quang phổ.

image
Làn nước biển Caribbe xanh như ngọc
Các thuật toán trên máy tính sẽ dùng những dữ liệu này để ước tính xem mức độ diệp lục có ở lớp nước bên dưới là nhiều ít thế nào.

Những khảo sát này được bắt đầu thực hiện từ 1978, với chương trình thử nghiệm của Nasa, Quét Màu Vùng Duyên Hải (Coastal Zone Color Scanner).

Năm 1997, Nasa đưa thiết bị cảm ứng có khả năng quan sát biển trên diện rộng (Sea-Viewing Wide Field-of-View, viết tắ là SeaWiFS) lên một vệ tinh khác, giúp cải thiện chất lượng theo dõi màu đại dương.

Kể từ đó, Cơ quan Không gia châu Âu (Esa), Ấn Độ và Nam Hàn đã đưa lên không trung các thiết bị cảm ứng riêng của mình.

image
Một thế hệ cảm ứng mới, như thiết bị theo kế hoạch được đưa lên vệ tinh Sentinel-3 của Esa vào cuối năm 2015, cho phép các nhà nghiên cứu ánh sáng được phản chiếu lại từ biển ở mức độ chi tiết hơn, và thậm chí còn phát hiện được các loại sinh vật phù du khác nhau, David Antoine, giám đốc chương trình nghiên cứu cảm ứng từ xa và vệ tinh tại Đại học Curtin, Perth, Úc, nói.

Ví dụ như các khoa học gia đã tìm ra cách để phát hiện được các nhóm thực vật phù du được gọi là tảo gai vôi (coccolithophores) và tảo cát (diatoms).

"Việc phân biệt được các loại thực vật phù du là điều rất có tác dụng, đương nhiên rồi, bởi mỗi nhóm này lại có những vai trò riêng trong hệ sinh thái," Stuart nói.

image
Nơi biển có màu xanh dương

Những sa mạc trên đại dương

Việc khảo sát màu nước biển và màu nước đại dương còn đem lại những kết quả còn quan trọng hơn nữa.

Hồi 2014, các nhà nghiên cứu Hoa Kỳ đã công bố kết quả cho thấy mức độ diệp lục trong đại dương trên thế giới đã thay đổi ra sao trong thời gian từ 1998 đến 2012.

Không có xu hướng thay đổi chung cho tất cả các biển và đại dương. Nhưng việc thay đổi màu sắc mà các vệ tinh thu thập được cho thấy mức diệp lục ở một số đại dương thuộc bắc bán cầu đã giảm xuống, trong lúc lại tăng lên tại một số lòng chảo đại dương nam bán cầu.

Điều đó khiến người ta cho rằng các vùng biển với mức diệp lục đặc biệt thấp, còn được gọi là "sa mạc đại dương", đang ngày càng mở rộng ra do nhiệt độ biển ngày càng cao hơn.

image
Các thay đổi ở Biển Ả-rập đã được vệ tinh phát hiện
"Các vùng sa mạc biển ở bắc bán cầu đang ngày càng rộng hơn, rất đáng quan ngại," Stuart nói.

"Đây là điều đã được xác nhận bằng các dữ liệu thu được từ các thiết bị cảm ứng, cho nên rõ ràng là đang có điều gì đó xảy ra."

Những người khác tin rằng hiện con người vẫn chưa thu thập đủ dữ liệu để chứng minh rằng hiện tượng nóng ấm toàn cầu đang gây tác động tới mức độ thực vật phù du có trong biển, điều mà nếu theo quy luật tự nhiên có lẽ sẽ thay đổi trong khoảng 15 năm một lần.

image
Một số nghiên cứu thậm chí còn cho rằng các khoa học gia cần giám sát màu của nước biển trong thời gian trên 40 năm mới đủ để xác định liệu việc thay đổi khí hậu có tác động tới thực vật phù du hay không.

Và điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng ta phải chờ cho tới năm 2038 mới có được kết quả dựa trên những cuộc khảo sát chất lượng cao.

image
Chỉ tới khi đó chúng ta mới thực sự biết liệu màu đại dương có phải là đã thay đổi hay không, hoặc đã thay đổi tới mức nào. Và từ đó ta sẽ biết được liệu con người đã có tác động tới đâu tới thực vật phu du trong biển, tác động tới đâu tới vòng chuyển hoá carbon toàn cầu.



Nic Fleming

University of California water ocean dolphin swim

Cái chết từ từ của Đồng bằng Sông Cửu Long
Huế: Công an 'vào tác phẩm trình diễn’
Đừng vô cảm
Hạn hán Mekong và ‘Cuộc chiến nước’
Vì một bài thơ, cô giáo Lam bị bắt...
Điều giản dị
Chiều Winnipeg
Christina Cao: Giám đốc Dược của 42 bệnh viện
Điếc không sợ súng: Phá rừng làm thủy điện
Anh hùng mũ đỏ Thiếu tá Nguyễn văn Đương
Chửi thề có làm bạn thư giãn không?
Vì sao 'Concorde Mỹ' không bao giờ cất cánh?
Mỹ ‘giải mã’ Chiến tranh VN trước chuyến thăm của ...
Làm sao để 'thuần phục' sếp độc tài?
41 năm 'ngược dòng lịch sử'
Thuy Thi Nguyen: đề cử làm hiệu trưởng Foothill Co...
Số con rệp
Quảng cáo ở Saigon
Quê hương mình rồi sẽ ra sao?
Chiến tranh Việt Nam kết thúc mang ý nghĩa gì?

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2016

Cái chết từ từ của Đồng bằng Sông Cửu Long

cat disney sad kitten fish
Trước đây, về mùa khô, khu vực này luôn đông khách du lịch với những chòi tạm lãng mạn cất trên mực nước hiền hòa. Giờ thì mọi căn lều đều có thể bị phá hủy chỉ vì nước đổ về chớp mắt

image
Kaeng Khut Khu là một khu du lịch nằm bên bờ sông Mekong. Với người Thái Lan ở tỉnh Loei, mùa khô nhất hàng năm, dân làm cá vẫn bộn tiền mùa du lịch. Nhưng giờ đây, du lịch cũng "đói" khi con sông quẫy mình theo... thủy điện.

Con nước cướp miếng ăn

image
Ông đánh cá tên Prayun San-ae nói: “Bình thường nước lên xuống theo mùa, biết được nước cạn, nước về, chúng tôi đánh bắt cá. Giờ không đoán được lúc nào nước về nữa.”

Mỗi ngày, để nổ máy thuyền bơi ra Mekong đánh cá, ông Prayun đã tiêu hết 100 baht tiền dầu máy. Cá sông Mekong bắt được, ông bán được chừng 200 baht/kg (khoảng 140.000đ/kg). Trưa hôm ấy, ba con cá của ông đánh được người trên bờ mua lại, mỗi con to đến hơn 3kg. Nhưng Prayun không vui.

image
Ông nói: “Cá nhỏ lắm rồi. Vài năm trước, cá dưới 6kg là cá nhỏ. Nhưng giờ tụi tôi chỉ đánh được những con chừng 3kg. Cô nhìn thấy cỏ xanh trên kia không? Chỉ bốn ngày trước, nước cao ngập luôn trên đó.” – Ông nói và chỉ lên cao sát bờ sông, có lẽ phải hơn vị trí chúng tôi đứng gần 2m. Trong buổi chiều gặp ông, nước sông Mekong xuống thấp tận đáy, đám trẻ con lội bộ ra tận giữa dòng chơi. Chỉ mới vài năm gần đây, con sông quen thuộc với ngôi làng hàng trăm tuổi của họ mới trở nên khó hiểu đến vậy.

Như thông lệ, đến mùa Tết té nước Songkran, nước trên đoạn sông này sẽ thấp, nhưng ngập lấp xấp cẳng chân. Người ta dựng những trại nhỏ trên mặt nước như lán sàn, cho du khách đến chơi ra giữa sông ăn uống, nghỉ ngơi.

fish lips

Nhưng vài năm gần đây, những lều trại du lịch thình lình bị quét sạch sau một đêm, khi con nước bất thần từ thượng nguồn đổ về, ngay giữa mùa khô cạn nước. Hàng chục lán trại trong những tờ rơi quảng cáo du lịch chỉ còn lại vài trại tạm bợ ít ỏi cuối cùng.

image
image
Những con cá Mekong to lớn ngày càng ít đi, người dân dọc Mekong ngày càng đói

Sự bất thường của nước sông đồng nghĩa với cả một mùa khô đói kèm của dân vùng này.

Không thể kiếm tiền từ du lịch, không thể bắt cá, ông Vachira, một người đánh cá, nói: “Bây giờ, ban ngày tôi đi làm công nhân xây dựng. Ban đêm mới đi đánh cá. Hàng xóm của tôi phải đi hát rong trong khu du lịch, đi bán hàng để kiếm thêm tiền vì không còn cá.”

image
Những ngư dân như ông Prayun hay Vachira đã nghe về một cửa nước và những đường hầm tương lai sẽ xuất hiện ngay bên nguồn sinh sống của họ. Khi tôi hỏi, ông nghĩ liệu cửa nước sẽ gây ra điều gì, ông nói: “Tôi không biết rõ, nhưng có lẽ cá sẽ ít đi hoặc mất đi hẳn. Vì sông Loei là chỗ cá đẻ trứng, nước lặng, cá lớn và đi vào sông Mekong.” – Prayun không tin mình sẽ được hưởng gì khi sông Mekong mất đi dòng nước lớn.

‘Cái chết từ từ’ của Đồng bằng sông Cửu Long

Ngồi trên thuyền đi cùng, nhà nghiên cứu Yuttana Vongsopa tại Chiang Khan nói: “Tôi cùng ngư dân ở đây thực hiện các nghiên cứu về nguồn cá và nước. Trên sông Mekong ở đây, chúng tôi đã thống kê có đến sáu loài cá biến mất hoàn toàn kể từ khi các đập thủy điện nhiều lên.

Con cá to nhất cuối cùng mà ngư dân ở đây đánh được là 130kg, đã từ năm 1989.” – Yuttana Vongsopa cũng là người theo sát những biến động của dòng nước sông trong những năm bất thường gầy đây.

image
Ở nhiều quãng sông Mekong, cá chỉ còn bé như vậy

Tiến sĩ Dương Văn Ni - một chuyên gia về nguồn nước tại Đại học Cần Thơ cho biết những dự án thủy điện và cả đảo dòng sông Mekong ở thượng nguồn là “cái chết từ từ của Đồng bằng Sông Cửu Long”.

image
Ông Ni giải thích chế độ thủy văn của sông Mekong bị thay đổi như “xây thủy điện chặn ngang dòng sông, đào thêm kênh mương, hồ trữ, dẫn nước từ Mekong qua các lưu vực sông khác” đều sẽ gây ra “ảnh hưởng trầm trọng” vì sông Mekong không chỉ đưa phù sa hay nước, mà còn đưa 160 - 170 triệu tấn cát về miền Tây Việt Nam, để “giữ cho mặt đất dưới này không sụt xuống”.

“Nếu thiếu cát, sỏi, sạn thì dầu chúng ta có rất nhiều sét, thịt, bùn thì nó không giữ lại được, không định hình được đất đai và đẩy hết ra biển.”

image
Một phần của việc bị xâm nhập mặn của đồng bằng sông Cửu Long được cho là vì vùng đất này dần sụt lún

“Mọi người, nhà báo, truyền hình ai cũng nói tới thiếu nước. Nhưng thiếu nước ngọt, ta có thể lấy chỗ này bù chỗ khác, thiếu nước tưới, ta có thể chở từ nơi khác bù vào chỗ thiếu này.

Nhưng nếu Đồng bằng sông Cửu Long thiếu cát, thiếu phù sa, mặt đất sụt hàng ngày, không lấy đâu ra phù sa bù lại được. Đồng bằng sẽ chìm xuống, ngập mặn.”

Ông Ni cũng giải thích: “Ngay cả Thái Lan rất chú trọng đào các hồ lớn, dẫn nước sông Mekong vào nhưng tất cả nếu có ai làm một nghiên cứu cặn kẽ để đánh giá sẽ thấy nó không giải quyết được bao nhiêu vấn đề họ cần, mà nước vẫn mất đi, thậm chí từ bằng tới cao hơn vì cả một vùng khô hạn thì không thể trữ được nước chỗ nào mà không bốc hơi được. ”

image
Khi ông Ni nói với tôi những điều này, cuộc hạn hán và ngập mặn ở miền Tây Nam Bộ Việt Nam đã tới đỉnh điểm phá hủy của nó, khi những cánh đồng đã cháy trắng vì mặn và nước không còn trên đồng.

Số phận của những ngư dân Thái hay tương lai của nông dân sông Cửu Long giờ đây phụ thuộc vào những định đoạt đầy bấp bênh của chính lãnh đạo các quốc gia dọc dòng sông này, một nhà nghiên cứu từ ASEAN nói gì về tương lai của các quốc gia trên dòng Mekong?



Lan Phương

Cheezburger fish theft foxes critters

Huế: Công an 'vào tác phẩm trình diễn’
Đừng vô cảm
Hạn hán Mekong và ‘Cuộc chiến nước’
Vì một bài thơ, cô giáo Lam bị bắt...
Điều giản dị
Chiều Winnipeg
Christina Cao: Giám đốc Dược của 42 bệnh viện
Điếc không sợ súng: Phá rừng làm thủy điện
Anh hùng mũ đỏ Thiếu tá Nguyễn văn Đương
Chửi thề có làm bạn thư giãn không?
Vì sao 'Concorde Mỹ' không bao giờ cất cánh?
Mỹ ‘giải mã’ Chiến tranh VN trước chuyến thăm của ...
Làm sao để 'thuần phục' sếp độc tài?
41 năm 'ngược dòng lịch sử'
Thuy Thi Nguyen: đề cử làm hiệu trưởng Foothill Co...
Số con rệp
Quảng cáo ở Saigon
Quê hương mình rồi sẽ ra sao?
Chiến tranh Việt Nam kết thúc mang ý nghĩa gì?
Mẹo hay mở nút rượu vang