Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Tôi vẫn theo đến cùng vụ Đỗ Đăng Dư

image
Luật sư Trần Thu Nam nói ông sẽ 'theo đến cùng' vụ Đỗ Đăng Dư dù đã bị hành hung, tấn công.
Một luật sư vừa bị 'hành hung' trong khi đi làm việc về vụ vị thành niên Đỗ Đăng Dư chết trong trại tạm giam ở huyện Chương Mỹ, Hà Nội nói ông sẽ vẫn tiếp tục 'theo đến cùng' vụ án để bảo vệ quyền lợi cho gia đình thân chủ của mình.

Trao đổi với BBC hôm 03/11/2015, ngay sau khi trình báo với chính quyền và công an địa phương việc bản thân và một đồng nghiệp luật sư khác bị tám đối tượng đánh đập, hành hung khi rời nhà Đỗ Đăng Dư, luật sư Trần Thu Nam nói:

"Tôi nghĩ rằng một sự việc này nó sẽ không ảnh hưởng tới quá trình mà hoạt động nói chung của tôi.

"Thế còn vụ án của Đỗ Đăng Dư nó là một vụ án riêng và tôi vẫn sẽ theo đến cùng. Tôi là một nạn nhân và những người đánh tôi thì họ cũng là một nạn nhân thôi, chứ còn tôi cũng không oán trách việc đó.

"Và tôi nghĩ rằng sự việc có thể xảy ra một lần nữa và cũng có thể là tôi sẽ gặp những rủi ro nữa, nhưng tôi không ngại điều đó và tôi quyết làm đến cùng để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ sự công bằng."

Luật sư Nam cho hay hôm thứ Ba, ông cùng luật sư đồng nghiệp Lê Văn Luân đã tới nhà của bà Đỗ Thị Mai, là mẹ đẻ của Đỗ Đăng Dư, để tìm hiểu 'đúng, sai' về việc bà Mai nói bà bị Công an Hà Nội 'ép phải từ chối luật sư' bảo vệ quyền lợi của gia đình, mà cụ thể là từ chối Luật sư Nam.

Tuy nhiên, khi ra về ông và ông Luân đã bị tám người bịt mặt 'bằng khẩu trang' dùng xe máy chặn đầu xe ô tô và 'hành hung, đánh đập'.
Khi được hỏi những người tấn công là ai, luật sư Trần Thu Nam nói: "Luật sư Lê Văn Luân đã nhận ra... một trong tám người đó có một công an viên của xã đã tham gia đánh chúng tôi vụ đó."

Ép từ chối luật sư?

Về nguyên nhân của vụ tấn công, Luật sư Nam nêu quan điểm:

"Tôi thì không thù oán với ai cả, tôi không có vay mượn ai, đi xe ô tô thì không có va quệt với ai cả, tôi chỉ có tham dự vụ của Đỗ Đăng Dư trong thời gian vừa qua đã rất ầm ĩ, và chúng tôi tham dự đã bị cản trở rất nhiều, từ Công an Hà Nội.

"Và hôm qua bà Mai bị cản trở trong việc bị ép từ chối luật sư và chúng tôi đến làm rõ sự việc đấy thì xảy ra sự việc như thế này thì tôi nghĩ nó có một sự lô-gíc lẫn nhau,


"Chứ còn cụ thể thế nào thì vừa bước ra khỏi nhà bà Mai nó xảy ra sự việc như vậy, thì tôi nghĩ rằng nó có sự lô-gíc, chứ còn để phán đoán 100% thì tôi không thể nào nói trăm phần trăm được."

Về chi tiết vụ tấn công, Luật sư Nam tường thuật với BBC:

"Tôi và Luật sư Lê Văn Luân đến nhà mẹ của Đỗ Đăng Dư làm việc liên quan đến việc hôm qua bà Mai có làm việc với Công an Hà Nội, thì bà Mai nói rằng Công an Hà Nội đã ép bà Mai từ chối Luật sư đối với tôi.

"Tôi muốn làm rõ xem sự việc đó đúng hay sai, thế thì khi chúng tôi đang làm việc ở trong nhà bà Mai, thì có hàng xóm của bà Mai nói rằng ở đầu ngõ đang có 2 an ninh xã đang ngồi đầu ngõ nhà bà Mai, ở ngoài ngõ.

image
Giấy giới thiệu của Đoàn Luật sư TP Hà Nội cử quan chức lãnh đạo đại diện làm việc với Công an và Viện Kiểm sát Huyện Chương Mỹ về vụ tấn công.
"Thì chúng tôi cũng nghĩ là những chuyện bình thường, họ là an ninh thì họ sẽ kiểm soát an ninh ở địa phương thì không có vấn đề gì cả. Khi chúng tôi đi ra ngoài đường quốc lộ, có 8 thanh niên đeo khẩu trang xong rồi chặn xe máy ở ngang đường.

"Chúng tôi xuống xe, chúng tôi nói rằng chúng tôi là luật sư, có vấn đề gì không, thế thì họ không nói năng gì cả họ đã xông vào đánh đập chúng tôi và luật sư Lê Văn Luân còn bị rơi cả điện thoại và sau đó bị những người đó nhặt, mang đi mất."

Xử lý nghiêm minh

Được biết, cùng ngày 03/11, Đoàn Luật sư Thành phố Hà Nội đã cử một đại diện là Phó Chủ nhiệm tới huyện Chương Mỹ để làm việc với chính quyền về vụ các luật sư bị hành hung.
Trao đổi với BBC trên đường tới huyện Chương Mỹ, luật sư Trần Đình Triển, người được cử đi, nói:

"Ban Chủ nhiệm Đoàn Luật sư nhận được thông tin là hai luật sư đang đi làm việc theo yêu cầu của thân chủ và công việc đang được triển khai thì bị 8 đối tượng hành hung.

"Vì vậy với vai trò của Ban Chủ nhiệm và tôi là Phó Chủ nhiệm, kiêm Trưởng ban bảo vệ quyền lợi luật sư, thì nhận được thông tin này, mặc dầu hôm nay đang bận một cuộc họp nhưng cũng phải lên ngay để làm việc với Cơ quan công an và Viện Kiểm sát của Huyện Chương Mỹ.

"Để xem thực hư sự việc như thế nào và để có một biện pháp giải quyết đúng nhằm bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của luật sư khi hành nghề.

"Không những thông tin này được Đoàn Luật sư Hà Nội quan tâm và tôi được phân công với trách nhiệm của mình là dù cả đêm, bây giờ vẫn đang trên đường để làm việc với Cơ quan Công an của (huyện) Chương Mỹ.

"Và sự việc này thì Ban Thường vụ của Liên đoàn Luật sư Việt Nam cũng đã biết và chắc chắn cũng sẽ có ý kiến để làm rõ mọi sự việc để xử lý nghiêm minh đối với những kẻ mà cản trở quyền hành nghề của Luật sư và tùy theo tính chất, mức độ để mà xử lý theo quy định của pháp luật," Luật sư Trần Đình Triển nói.

Cũng hôm thứ Ba, một luật sư khác là thành viên của Đoàn Luật sư Hà Nội cũng đưa ra bình luận về trách nhiệm nói chung của chính quyền trong việc bảo vệ môi trường hành nghề của các luật sư, nhất là trước những vụ việc các luật sư bị tấn công, xách nhiễu.

"Tình trạng mà có những việc 'đàn áp' luật sư, tôi tin chắc rằng chính quyền phải nhận thức vấn đề đó và họ phải tìm mọi cách xóa bỏ cái tiếng đó," Luật sư Trần Vũ Hải nói với BBC.
"Và chúng tôi cho rằng vụ việc này phải được giải quyết một cách minh bạch và chúng tôi tin rằng không chỉ chủ tịch Thành phố Hà Nội giải quyết, mà phải cấp cao hơn của chính quyền Hà Nội phải giải quyết, phải lên tiếng."

Nên cho khởi tố

Một ý kiến khác, hôm 03/11, trên trang Facebook cá nhân của mình, nhà báo, blogger Huy Đức, bình luận:

"Trước khi bàn giao chức Giám đốc CA Hà Nội, Tướng (Nguyễn Đức) Chung nên cho khởi tố, bắt, điều tra ngay những kẻ "cản trở các luật sư thi hành công lý" này. Hành động bây giờ của Tướng Chung sẽ rất có ý nghĩa, nó giúp ông rũ bỏ những đồn đoán liên quan tới các thế lực ngầm. Giúp ông đặt chân lên một con đường, rất có thể còn đi xa, với tư thế của một người cầm quyền chính danh," nhà báo Huy Đức nêu quan điểm.

image
Hai luật sư Trần Thu Nam (phải) và Lê Văn Luân trong vụ án Đỗ Đăng Dư sau vụ bị tấn công, hành hung ở Huyện Chương Mỹ, Hà Nội.
Truyền thông trong nước hôm thứ Ba cũng đã đưa tin về vụ việc, tờ Thanh Niên Online, trong bài viết có tựa đề "Hai luật sư bào chữa vụ Đỗ Đăng Dư bị côn đồ hành hung giữa đường" cho hay:

"Trong chiều nay, Bộ Công an và Công an TP Hà Nội cho biết đã chỉ đạo các bộ phận điều tra làm rõ”, luật sư Phan Trung Hoài nói và cho biết đang yêu cầu Đoàn luật sư Hà Nội có các biện pháp can thiệp để bảo vệ quyền hành nghề cho các luật sư".

Tờ báo cũng dẫn lời Luật sư Lê Văn Luân thuật lại vụ hành hung và cho hay: "Theo luật sư Luân, vào đầu giờ chiều nay 3.11, ông và luật sư Trần Thu Nam đã đến nhà bà Đỗ Thị Mai, là mẹ của nạn nhân Đỗ Đăng Dư, (nạn nhân bị đánh chết trong trại tạm giữ công an, vụ án đang được công an Hà Nội điều tra) tại xã Đông Phương Yên, huyện Chương Mỹ, Hà Nội để làm việc liên quan đến việc bảo vệ quyền lợi cho gia đình bà Mai thì xảy ra sự việc.

“Khoảng hơn 2 giờ chiều nay, sau khi làm việc xong, rời khỏi nhà bà Mai khoảng 100 mét thì chúng tôi bị một số thanh niên đi xe máy chặn đầu ô tô, rồi mở cửa xe đánh chúng tôi. Họ có khoảng 8 người, 5 người tập trung đánh tôi, 3 người đánh anh Nam”, luật sư Luân kể.

"Theo luật sư Luân, trong quá trình bị hành hung, ông và luật sư Nam đã bỏ chạy xuống ruộng nhưng vẫn bị truy đuổi. Hậu quả, luật sư Luân bị sứt mí mắt chảy máu, còn luật sư Nam bị nặng hơn khi bị chảy máu mồm, vùng mắt mũi bị sưng, phù nề," tờ Thanh Niên trích lời luật sư Lê Văn Luân cho biết.

Còn trên FB của mình, Luật sư Trần Thu Nam cập nhật về thương tích của ông: "Tôi vừa chụp X-quang và kết quả bị gãy sống mũi, tổn thương xoang, tổn thương mắt và phải nhập viện để theo theo dõi chấn động não. Mọi người hãy chứng kiến họ đối xử với Luật sư và chính người dân của họ thế nào. Tôi sẽ trở lại sau một thời ngắn và sẽ mạnh mẽ hơn."

Công lý què quặt

Bình luận về sự việc, hôm thứ Ba, trên Facebook cá nhân của mình, Luật sư Lê Công Định, từ Sài Gòn viết:
"Công tố và luật sư là hai trụ cột của nền công lý, bên này buộc tội và bên kia gỡ tội.

image
Luật sư Trần Thu Nam nói đã chụp X-quang và kết quả là ông đã 'bị gãy sống mũi, tổn thương xoang, mắt' và phải nhập viện..

"Toà án phân xử dựa trên chứng cứ và luận cứ phản bác nhau của hai trụ cột này.

"Nói cách khác, công lý chỉ đạt được từ sự hài hoà giữa hai yếu tố đối lập nhau như vậy.
"Trong hai trụ cột đó, nếu công tố mang sẵn sức mạnh của chính quyền mà nó nhân danh để buộc tội ai đi ngược lại trật tự công được thiết định bằng luật pháp, thì luật sư đóng vai trò bênh vực người yếu thế hơn tìm kiếm và giành lại lẽ công bằng mong manh trước bộ máy chính quyền khổng lồ kia.

"Luật sư do vậy là định chế thiết yếu bảo vệ quyền con người của kẻ thấp cổ bé họng.
"Chừng nào luật sư còn được tôn trọng thì may thay xã hội đó còn có ánh sáng công lý soi rọi.
Tấn công luật sư là đốn đổ một trụ cột quan trọng của nền công lý, khiến nó trở nên què quặt.

"Nhìn gương mặt bị đánh đầy máu của hai vị luật sư đáng kính Trần Thu Nam và Lê Luân hôm nay, những người quan tâm đến tiền đồ đất nước không khỏi phẫn nộ và đau lòng, tự hỏi rằng phương thuốc nào chữa khỏi tình trạng què quặt ngày càng nghiêm trọng của công lý ở Việt Nam bấy lâu?", Luật sư Lê Công Định viết.

Hôm 03/11, một tờ báo khác của Việt Nam, tờ Tuổi trẻ Online, cho hay 'lãnh đạo' Công an Thành phố Hà Nội đã quyết định điều tra vụ hành hung hai luật sư.

Trong bài viết với tựa đề "Công an điều tra vụ hai luật sư bị đánh giữa đường, tờ báo cho hay:

"Lãnh đạo Công an Hà Nội cho biết đã chỉ đạo khẩn trương điều tra vụ hai luật sư Trần Thu Nam và Lê Văn Luân bị hành hung tại địa bàn xã Đông Phương Yên, huyện Chương Mỹ, Hà Nội...

"Công an huyện Chương Mỹ, Công an xã Đông Phương Yên đã đến hiện trường, lập biên bản.

"Đoàn luật sư Hà Nội đã cử ông Trần Đình Triển, phó Chủ nhiệm đoàn, đến Công an huyện Chương Mỹ để tìm hiểu sự việc, đồng thời có các đề xuất để bảo vệ luật sư và kiến nghị cơ quan chức năng nhanh chóng xử lý vụ việc này," tờ Tiền Phong cho biết thêm.

Cà phê Trung Nguyên - Ngõ cụt dối trá

coffee animated GIF
Cà Phê Trung Nguyên: khi những chỉ tiêu chất lượng quan trọng bậc nhất của cà phê - độ đắng, mùi hương, độ sánh - đều là hàng giả

Ðến đây chính là một ngõ cụt - Ngõ cụt dối trá. Câu hỏi cuối cùng - chính xác ai phải chịu trách nhiệm cho tình trạng đó? Sự dễ dãi của người uống? Sự xu thời của Trung Nguyên? Hay là trình độ quản lý chất lượng thực phẩm của Nhà nước ?

P/S: Một điểm cuối cùng, bạn uống ly cà phê Việt, cảm thấy nôn nao, tim đập mạnh, thì đấy có khả năng là ngộ độc ký ninh...

Một Ngõ Cụt Dối Trá

image
Cách đây ít lâu, tôi tình cờ đọc được một nghiên cứu thị trường, trong đó thể hiện rằng người Việt Nam rất tự hào là có một ly cà phê "đậm, đắng, đặc quẹo mà người nước ngoài không uống được".

Thế nhưng, họ không biết rằng niềm tự hào của họ được xây từ những điều dối trá.

Ðể mở đầu, tôi có thể nói sơ lược như sau: về nguyên thuỷ thì ly cà phê thường được uống nóng. Rồi dân ta, đặc biệt dân Nam, với thói quen thưởng thức dễ dãi của mình, chuyển qua uống đá . Từ đây, loại cà phê nguyên chất không còn được ưa chuộng nữa: trong nước đá, nó loãng ra và không đủ đắng, còn mùi hương thì bị ức chế bởi nhiệt độ thấp.


image
Vì thế, các nhà sản xuất tìm đủ mọi cách để tăng đắng và tăng mùi hương.
Nhưng cuối cùng, Trung Nguyên đã trở thành nhà phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử chế biến cà phê Việt Nam, với việc cho thuốc ký ninh vào cà phê với liều lượng cao. Một biện pháp hết sức rẻ tiền và hiệu quả.

Song song đó, TN đã tiên phong trên con đường trộn hương nhân tạo nồng độ cao vào cà phê để tăng hương. Xét về mặt sức khoẻ, điều này cũng không hại lắm, nếu như không có mặt của một chất cầm hương, đó là gelatin. Vốn dĩ gelatin được sản xuất từ da và xương trâu - bò, và đủ tiêu chuẩn làm thực phẩm thì rất đắt, nên TN đã sử dụng gelatin Trung Cộng làm nền cầm hương.


image
Và thứ này thì hiển nhiên là không dùng được cho thực phẩm, vì nó chứa rất nhiều preservatives.

Thế nhưng, những điều đó của riêng Trung Nguyên thì không có gì đáng nói. Ðiều đáng nói là khi ly cà phê TN được coi là tiêu chuẩn, thì tất cả các cơ sở sản xuất cà phê khác đều noi theo tấm gương sáng này, nếu không thì không bán được.


image
Và như thế, không ngoa khi nói rằng, TN đã đẩy ly cà phê Việt vào một ngõ cụt dối trá.
P/S: Nếu bạn không tin, cứ dùng phin pha một ly cà phê TN bằng nước lạnh, rồi nếm thử cà phê nước ấy xem có vị gì.

Ký ninh từ lâu đã được sử dụng làm tác nhân gây đắng trong thực phẩm, và với hàm lượng nhỏ thì nói chung là an toàn. Tuy nhiên, lượng ký ninh được sử dụng trong cà phê TN nói riêng và TẤT CẢ CƠ SỞ cà phê ở Việt Nam nói chung là ở mức khoảng 0,06~0,08 g/kg thành phẩm, tức khoảng 0,0015g~ 0,002g cho mỗi phin.

Ở mức này, thì việc uống cà phê lâu dài sẽ dẫn tới triệu chứng cinchonism, tức ngộ độ ký ninh, bao gồm dị ứng trên da, ù tai, chóng mặt, giảm chức năng nghe và nhiều triệu chứng mang tính cơ hội khác.

coffee animated GIF
Còn chuyện bạn hỏi về "tại sao không có ai lên tiếng" - well, Chi cục Y tế dự phòng Ðaklak biết rõ mọi chuyện này - nhưng ở Việt Nam nói chung trong mọi vấn đề đều rất khó lên tiếng, và luôn luôn có một kênh nào đó để "bịt". Cho nên, điều nhỏ nhất mà tôi nghĩ có thể làm được là tự mình không uống cà phê, và khuyến khích những người mình biết không uống cà phê.

Tôi chỉ nói những gì tôi chắc chắn hiểu rõ. Tôi không có ý vơ đũa cả nắm. Và cũng hy vọng các bạn không nghĩ thế .

Nhưng về sự giả dối trong ly cà phê Việt Nam, có lẽ các bạn cần hiểu rõ hơn một chút.

So với cách uống cà phê ở phương Tây, thì ly cà phê Việt được uống theo kiểu dễ dãi: cứ mỗi phin cà phê pha ra khoảng 40 ml, được đổ vào một ly nước đá khoảng 180 ml.

image
Và chính nước đá mới là nguồn gốc của mọi tai hoạ.
Một ly cà phê nguyên chất không đủ đắng để có thể cảm nhận được vị đắng trong chừng ấy nước đá. Nhiệt độ thấp sẽ ức chế sự bay hơi của hương cà phê tự nhiên. Và cảm quan nó không đủ độ sánh để không bị tan loãng ra trong chừng ấy nước đá.

Cho nên, trước Trung Nguyên từ lâu, thì cách hoàn thiện một ly cà phê đá đã bao gồm 3 việc: tăng đắng cho cà phê, tăng mùi hương cho cà phê, và tăng độ sánh cho cà phê.

image
Cách chế biến truyền thống như sau: Ðể tăng đắng, người ta thường dùng hạt cau rang. Ðể tăng mùi, người ta thường dùng nước mắm nhĩ. Còn để tăng độ sánh, người ta dùng đường nấu thành caramel.

Trung Nguyên chỉ là nhà sản xuất đưa ra những giải pháp hiệu quả nhất, và biến nó thành chuẩn mực "cà phê ngon" mà thôi.

Ðiều đáng nói nhất là khi nó đã thành chuẩn mực, thì sự giả dối nghiễm nhiên lộng giả thành chân.
Về phía các cơ sở sản xuất, thì họ nghĩ - khi những chỉ tiêu chất lượng quan trọng bậc nhất của cà phê - độ đắng, mùi hương, độ sánh - đều là hàng giả, thì việc gì họ phải dùng cà phê thật làm gì?


image
Về phía người uống, khi đã quen với thuốc ký ninh và đường caramel, họ mất khả năng thưởng thức cà phê ngon thực sự. Và tôi tin chắc rằng, nếu được uống một ly cà phê Blue Mountains hay Hawaii Kona, họ sẽ chửi thề.

Và thế là người Việt, đa phần, đều gật gù trước một ly nước màu đen, pha từ đậu nành hay bắp rang, trộn với caramel, hương liệu, thuốc ký ninh và nghĩ rằng họ đang uống thứ " cà phê " có văn hoá đặc biệt nhất ".


Ðến đây chính là một ngõ cụt - Ngõ cụt dối trá.

Câu hỏi cuối cùng - chính xác ai phải chịu trách nhiệm cho tình trạng đó? Sự dễ dãi của người uống? Sự xu thời của Trung Nguyên? Hay là trình độ quản lý chất lượng thực phẩm của Nhà nước ?


------

coffee animated GIF
P/S: Một điểm cuối cùng, bạn uống ly cà phê Việt, cảm thấy nôn nao, tim đập mạnh, thì đấy có khả năng là ngộ độc ký ninh chứ không phải là do tác dụng kích thích trí não của cà phê như bạn vẫn nghĩ.





Co Pham

http://baomai.blogspot.com/


Phan Nguyên và những dấu tay người
Những sự thức tỉnh muộn màng
Tập Cận Bình: Các đảo trên biển Đông thuộc về Trun...
Thái Tuấn, người hoạ sĩ của những khoảng trống
Chính sách hai con của TC khơi lên tranh luận
Việt Nam trong top 10 nước sử dụng YouTube
Doanh nhân nên học gì từ giới tội phạm?
Dơi quỷ và ám ảnh ma cà rồng khát máu
Khi nào tiền mặt sẽ thành 'vàng mã'?
Khủng bố ở Little Saigon_tiết lộ gì?
8 Reasons You Get Dizzy
Frontline: Terror in Little Saigon
Bí ẩn khủng bố ở Little Saigon
Cuộc chiến Mỹ-Trung trên nền kinh tế Việt Nam
Hết thuốc chữa!
Đài PBS của Mỹ công chiếu phim ‘Khủng bố ở Little ...
Tiếc thương một nhân tài nước Việt
Ám ảnh giấc mơ Hạ Vũ huyền thoại
Một phụ nữ Afghanistan bị ném đá đến chết vì ngoại...
Ba dòng nước mắt
10 lý do nhân dân VN không chào đón Tập Cận Bình
Mất đảng có mất nước?
Biểu tình phản đối ông Tập Cận Bình tại Hà Nội
Xếp hàng là văn hóa và bản sắc dân tộc?
Biếu thóc “xin” con ở Thái Bình
Người lỡ lời mở cổng thành Berlin
Tôi vẫn theo đến cùng vụ Đỗ Đăng Dư
Cà phê Trung Nguyên - Ngõ cụt dối trá
Nhà báo Bùi Tín và những lời trần tình cuối đời
Cậu bé đi tìm mẹ khiến cả nước Đức cảm động
Văn chương tan rã

Cậu bé đi tìm mẹ khiến cả nước Đức cảm động

image
“Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”.

Con đường tìm mẹ đặc biệt của Derby

Tháng 2/1994, ở phía Bắc nước Đức tuyết trắng phủ dầy đặc, trại trẻ mồ côi Yite Luo nằm bên ven sông Rhine, tĩnh lặng trong gió tuyết. Sáng sớm hôm ấy, nữ tu sĩ Terri, 50 tuổi ra ngoài làm việc. Lúc vừa ra đến cổng, bà láng máng nghe thấy có tiếng trẻ con khóc. Bà liền tìm theo tiếng khóc thì phát hiện một bé trai tóc vàng được đặt trong một bụi cây ở cạnh cổng trại. Nữ tu sĩ này đã đưa cậu bé về trại trẻ nuôi dưỡng và đặt tên cho cậu là Derby.

Bảy năm ở cô nhi viện, cậu bé Derby lớn lên khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Cậu bé có tấm lòng lương thiện, nhưng tính cách lại có chút u buồn. Một ngày thời tiết nắng ráo, các nữ tu sĩ đã dẫn bọn trẻ đi qua một rừng cây để đến một đồng cỏ xanh ở ven bờ sông dạo chơi. 

Những người ở trong thị trấn gần rừng cây đều chỉ vào những đứa trẻ này và nói: “Những đứa trẻ này đều là bị cha mẹ bỏ rơi, nếu con mà không nghe lời, mẹ cũng sẽ đem bỏ con vào cô nhi viện đấy!”

Nghe thấy những lời nói này, Derby cảm thấy vô cùng đau lòng. Cậu bé không nhịn được liền hỏi nữ tu sĩ:“Mẹ ơi! Tại sao cha mẹ con lại không cần con? Có phải là họ ghét con không?” Giọng nói của cậu bé tràn đầy bi thương không hề giống với lời nói của những đứa trẻ khác cùng độ tuổi.

Nữ tu sĩ nghe xong giật mình hỏi Derby: “Tại sao con lại nghĩ như vậy?”

Derby trả lời: “Tại vì con nghe thấy mọi người đều nói như vậy, chúng con đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi!”

Nữ tu sĩ an ủi cậu bé: “Mặc dù mẹ chưa từng gặp mặt mẹ của con, nhưng mẹ tin rằng nhất định mẹ của con rất yêu thương con. Trên đời này không có người mẹ nào là không yêu thương con của mình cả. Năm đó mẹ của con để con lại, chắc chắn là vì một lý do bất đắc dĩ nào đó thôi”.

Derby nghe xong lặng im không nói lời nào, nhưng từ đó trở đi cậu bé thay đổi rất nhiều. Cậu thường xuyên đứng bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Cậu hy vọng những dòng nước đang chảy trên sông Rhine có thể đem tình cảm của cậu đến với mẹ.

image
Derby thường xuyên đứng bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Ánh mắt của em không khỏi mong mỏi, khát khao tìm thấy mẹ.
Vào “ngày của mẹ” năm 2003, không khí ấm áp của ngày lễ lại một lần nữa dấy lên khát vọng mãnh liệt được gặp mẹ của Derby. Ngày hôm đó, các kênh truyền hình đều đưa tin về các hoạt động ăn mừng, đăng tải những hình ảnh về tình mẹ con. Có một cậu bé 6 tuổi, mồ hôi chảy đầm đìa trên người đang giúp mẹ cắt cỏ. Mẹ của cậu bé nhìn cậu bé mà cảm động rơi nước mắt. Derby khi xem tới hình ảnh này đã nói với nữ tu sĩ: “Con cũng muốn được làm việc giúp mẹ! Mẹ ơi! Mẹ có biết cha mẹ của con đang ở đâu không ạ?”

Nữ tu sĩ trầm tư, không nói được lời nào, bởi vì suốt mấy năm qua bà không hề nhận được tin tức gì của cha mẹ cậu bé cả. Đột nhiên, Derby chạy ra ngoài đường, cậu cứ chạy, trên đường có rất nhiều người mẹ nhưng lại không có ai là mẹ của cậu bé cả. Derby đau khổ và gào khóc.

Mấy tháng sau, khi Derby được 9 tuổi, cậu bé rời khỏi cô nhi viện để đến học tập ở một ngôi trường gần đó. Một lần lên lớp, thầy giáo kể cho học sinh nghe một câu chuyện: “Thời xưa, có một vị hoàng đế rất yêu thích chơi cờ vây, vì vậy ông liền quyết định ban thưởng cho người phát minh ra trò chơi này. Kết quả, người phát minh này lại mong muốn ban thưởng cho anh ta mấy hạt gạo. Tại ô thứ nhất trên bàn cờ đặt một hạt gạo, ô thứ hai đặt hai hạt gạo, tại ô thứ 3 số hạt gạo gấp lên 4 lần…Theo đó suy ra, đến khi bỏ đầy bàn cờ thì số hạt gạo đã là 18 triệu tỷ hạt”.

Cậu chuyện này làm cho hai con mắt của Derby lập tức sáng lên. Cậu nghĩ nếu như cậu giúp một người, sau đó yêu cầu người đó giúp 10 người khác…Với cách này, Derby hy vọng một ngày nào đó biết đâu người được yêu cầu trợ giúp lại là mẹ cậu. Ý nghĩ này đã khiến Derby vui mừng khôn tả. Từ đó về sau, mỗi lần cậu làm một việc tốt giúp một người nào đó, lúc người đó cảm ơn cậu, cậu đều nói: “Xin cô (chú…) hãy giúp đỡ 10 người khác ạ! Đó là cách cảm ơn lớn nhất đối với cháu!”. Những người này sau khi nghe xong, đều vô cùng cảm kích trước tấm lòng lương thiện của cậu bé. Tất cả họ đều thực hiện lời hứa của mình, mỗi khi họ giúp ai đó họ lại đề nghị người kia giúp đỡ 10 người khác. Cứ như vậy, toàn bộ người dân ở thành phố đó đều âm thầm thực hiện lời hứa của mình.

Sức mạnh của “10 việc tốt”

image
Derby không thể ngờ mình lại có thể giúp đỡ ông Rick, một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức.http://tinhhoa.net/wpcontent/uploads/2014/08/BcKCN8.jpg

Rick là một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức. Mặc dù ông đã 50 tuổi nhưng với ngôn ngữ hài hước hóm hỉnh của mình, ông vẫn thu hút sự yêu mến của khán giả. Các chương trình của ông gần như đều vạch trần hết những bí mật của những người nổi tiếng. Tuy nhiên, có lẽ là do áp lực từ hãng truyền hình và sự cạnh tranh trong công việc, hơn nữa phải chứng kiến quá nhiều mảng tối của xã hội nên vào năm 2003, ông mắc bệnh trầm cảm và không thể tiếp tục được công việc.http://tinhhoa.net/wpcontent/uploads/2014/08/BcKCN8.jpg

Tháng 10/2003, ông đã xin đài truyền hình cho ông được nghỉ dưỡng một năm. Ông hy vọng trong thời gian nghỉ ngơi, ông có thể thả lỏng để sức khỏe được tốt hơn lên. Một thời gian ngắn sau, ông Rick đã tới thành phố mà Derby đang sinh sống để tham quan. Ông đã bị vẻ đẹp của dòng sông Rhine thu hút. Một lần khi trời chạng vạng tối, đang đi trên bờ sông dạo chơi thì bệnh tim của ông đột nhiên tái phát. Ông chưa kịp lấy thuốc từ trong túi ra uống thì đã ngã ngất xỉu trên mặt đất. Cậu bé Derby lúc ấy đang câu cá trên bờ sông phát hiện ra ông bị ngất xỉu nên đã gọi điện thoại cho xe bệnh viện đến đưa ông đi cấp cứu.

Nhờ được cấp cứu kịp thời, ông Rick đã qua khỏi, ông nắm lấy đôi tay của Derby và nói: “Cháu bé, ông phải làm sao để cảm ơn cháu đây? Nếu như cháu cần tiền, ông có thể cho cháu rất nhiều tiền!”.

image
Derby nghe xong liền lắc đầu nói: “Nếu như ông có thể giúp đỡ 10 người khác khi họ cần sự giúp đỡ, như vậy chính là ông đã cảm ơn cháu rồi ạ!”.

Ông Rick cảm thấy khó hiểu liền hỏi cậu bé: “Cháu cái gì cũng đều không cần sao?”. Derby cười và lắc đầu.

Ông Rick liền bị cậu bé kỳ lạ này thu hút. Ông đã để lại cách liên lạc cho Derby và đưa cậu bé trở về trường. Trước khi ông Rick rời đi, Derby lại dặn dò ông một lần nữa: “Cháu xin ông nhất định hãy làm đủ “10 việc tốt” ạ!” Ông Rick nhìn qua đôi mắt đang rực sáng của cậu bé, trong lòng ông cảm thấy ấm áp thế là ông nghiêm túc gật đầu.

Từ đó về sau, ông Rick cảm thấy sống vui vẻ hơn và chăm chú giúp đỡ 10 người khác. Mỗi lần giúp đỡ được một người, trong lòng ông lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhất là những lúc họ nói lời “cảm ơn” với ông, ông cảm thấy bản thân mình có giá trị hơn rất nhiều.

Chưa đến nửa kỳ nghỉ phép, ông Rick đã trở lại đài truyền hình làm việc. Khi ông quay lại làm việc, tất cả mọi người đều ngạc nhiên vì sự thay đổi chóng mặt của ông. Ông trở nên vui tươi, lạc quan và hòa đồng với mọi người hơn.

Ngày 01/12/2003, ông Rick lần đầu tiên lên sóng truyền hình sau kỳ nghỉ dài. Tại đây ông đã nói với khán giả: “Trước đây, tôi đã nói rất nhiều những câu chuyện của người khác, hôm nay tôi sẽ kể câu chuyện của chính mình”. Ông xúc động kể về sức mạnh của “10 việc tốt” trong vòng một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, ông nói: “Có lẽ, không ai tin đây là chuyện thật, nhưng chuyện này đã tiếp thêm rất nhiều động lực sống cho tôi. Xin các bạn cũng hãy giúp đỡ 10 người khác khi họ cần giúp, tôi tin rằng bạn cũng sẽ cảm nhận được loại cảm giác kỳ diệu này!”

the johnny karate super awesome musical explosion show animated GIF
Thông qua truyền hình, chương trình của ông Rick được phát sóng trên khắp nước Đức. Mọi người đều rất xúc động về câu chuyện này. Đã có rất nhiều người gọi điện cho ông Rick nói rằng họ sẵn lòng làm “10 việc tốt” này. Thậm chí còn rất nhiều khán giả yêu cầu được nghe Derby nói chuyện trên truyền hình bởi vì họ muốn gặp cậu bé lương thiện này.

Tháng 1/2004, Derby đã đến đài truyền hình chia sẻ về câu chuyện của mình. Tại hiện trường, có người đã hỏi cậu: “Tại sao cậu lại có suy nghĩ như vậy?”. Derby cảm thấy do dự, cậu cắn môi đứng lặng một lúc, rồi mới cất tiếng kể rõ chuyện đời mình. Rất nhiều người đã vô cùng xúc động và bật khóc trước tình yêu vô bờ bến của cậu bé dành cho mẹ mình.

Ông Rick đã ôm chặt lấy thân thể gầy yếu của Derby và nói: “Mẹ của cháu nhất định yêu cháu vô cùng, cháu nhất định sẽ tìm được mẹ!”

Tình yêu của hàng ngàn người mẹ

Sau sự tình ấy, toàn bộ người dân biết chuyện này đã đề ra chiến dịch “10 việc tốt”. Trước đây, mọi người đều lạnh lùng thì giờ đây lại đối xử với nhau rất có tình. Mọi người đều mong rằng người mà mình đang giúp chính là mẹ của cậu bé Derby kia.

Derby đã trở nên rất nổi tiếng và đài truyền hình cũng giúp cậu tìm mẹ, nhưng mẹ của Derby mãi vẫn không thấy xuất hiện…

Tháng 2/2004, một sự việc bất hạnh và đau lòng đã xảy ra với Derby. Nơi Derby sinh sống là một khu phố nghèo. Sau khi Derby nổi tiếng, các tay xã hội đen nghĩ rằng cậu bé có nhiều tiền. Đêm ngày 16/02/2004, trên đường trở về trường học, Derby đã bị một nhóm lưu manh vây quanh, nhưng bọn họ không tìm thấy tiền trên người cậu bé, nên đã đâm trọng thương cậu bé.

image
Cậu bé Derby bị đâm thủng bụng và gan, cậu nằm trên vũng máu mãi đến hai tiếng đồng hồ sau mới được cảnh sát tuần tra phát hiện. Họ đưa cậu bé vào bệnh viện cấp cứu. Tại bệnh viện, trong lúc hôn mê, Derby một mực gọi “Mẹ! Mẹ! Mẹ!…” mãi không thôi.

Đài truyền hình tiếp sóng trực tiếp tình trạng của Derby. Tất cả mọi người đều cầu nguyện cho cậu. Mấy chục sinh viên đến quảng trường Alexanderplatz, nắm tay nhau thành một vòng tròn và kêu gọi: “Mẹ! Mẹ!…” Những tiếng gọi này làm cảm động những người qua đường, họ liền gia nhập vào nhóm đứng xếp thành hình trái tim. Số người tham gia càng lúc càng đông lên, trái tim cũng càng lúc càng lớn hơn.

Điều cảm động hơn nữa là có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến đài truyền hình xin được giả làm mẹ của Derby. Cô Rita, một giáo sư tại trường đại học Munich đã khóc nức nở và nói: “Derby là một đứa trẻ tốt như vậy, được giả làm mẹ của cậu bé, tôi cảm thấy vô cùng tự hào”. Một phụ nữ khác 35 tuổi gọi điện đến nói: “Tôi từ nhỏ đã không có mẹ. Tôi cũng vô cùng khát khao được gặp mẹ. Tôi có thể hiểu được tâm tình của Derby”.

Có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến để xin được làm mẹ của Derby, nhưng mẹ của Derby thì chỉ có một. Cho nên, đài truyền hình đã thảo luận và chọn cô Judy làm mẹ của Derby. Bởi vì cô ấy sống cùng thành phố với cậu bé, hơn nữa giọng nói của cô ấy cũng giống với giọng của cậu bé, như vậy sẽ càng có cảm giác thân thiết hơn.

Sáng sớm ngày 17/02/2004, sau một thời gian dài bị hôn mê, cậu bé Derby đã mở mắt. Cô Judy đã ôm một bó hoa loa kèn đẹp xuất hiện ở đầu giường của Derby. Cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Derby và nói: “Con trai Derby yêu quý! Mẹ chính là mẹ của con đây!”. Derby dường như nhìn thấy ánh mặt trời, đôi mắt cậu đột nhiên sáng rực lên, cậu đã rất ngạc nhiên và hỏi:“Mẹ thực sự là mẹ của con sao?”. Cô Judy dùng hết sức ngậm lấy nước mắt và gật gật đầu. Tất cả mọi người có mặt ở đây cũng mỉm cười nhìn Derby và gật đầu. Hai dòng nước mắt nóng chảy ra từ đôi mắt của Derby: “Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”

sad animated GIF
Cô Judy gật đầu và nghẹn ngào nói: “Con trai yêu quý của mẹ, con hãy yên tâm đi, mẹ sẽ không bao giờ rời xa con nữa…!”. Trên khuôn mặt tái nhợt của Derby nở một nụ cười. Cậu còn muốn nói nhiều hơn nữa nhưng đã không còn sức lực nữa rồi…

Đây là ngày cuối cùng của Derby ở trên cõi đời này, cậu bé luôn nắm thật chặt bàn tay của mẹ mà không buông ra, cậu cũng không muốn nhắm mắt lại vì muốn được nhìn thấy mẹ nhiều hơn… Tất cả mọi người đều òa khóc, cảm thấy như trái tim mình đang vỡ tan ra.

Hai giờ sáng ngày 18/02/2004, Derby đã nhắm mắt lại, vĩnh viễn rời xa thế gian nhưng đôi bàn tay của cậu bé vẫn còn nắm chặt bàn tay của mẹ.




Mai Trà biên dịch